2019

Ngày đầu tiên của năm mới, khai bút vài dòng cho năm mới. Continue reading

Advertisements

Lonely

Tôi chợt nhận ra rằng, sống lý trí quá thật sự không tốt. Thà rằng cứ mù quáng, cứ nông nổi, cứ không cần biết đúng sai thì chắc ta sẽ gặp được nhiều cơ hội hơn.

Continue reading

안녕

아픈 건 나뿐이야
괜찮아 보이겠지만
나는 쉽지 않아 내 맘은 장식이 아냐

Đợt 10 năm bận rộn đủ đưởng, tâm trí hoàn toàn xoay quanh những chuyện không đâu, đến hôm nay khi mọi thứ khác lắng xuống, tập trung nghe bài này thì cảm xúc lại lên ngôi.

Nhân dịp comeback cũng tranh thủ trải lòng đôi điều về đợt này. Thật sự là chưa bao giờ thấy họ cố gắng trên sân khấu như lần này. Nếu trước đây cảm giác họ tới với sân khấu như một cuộc dạo chơi, một lần tận hưởng thì lần này họ lại khiến tôi cảm giác rằng những chàng trai ấy đang rất áp lực, họ đang phải thúc ép bản thân rất nhiều. Họ dường như đang phải cố gắng hơn trước cả chục lần để làm đầy sân khấu, để bù đắp cho khoảng trống khổng lồ bị bỏ lại. Họ cố gắng hơn cả trăm lần để khẳng định bản thân, để khán giả nhìn nhận họ là chính họ chứ không phải là nhóm nhạc có người ra đi. Và tôi thấy họ đang nỗ lực gấp cả ngàn lần để vượt qua nỗi đau của họ, nỗi đau khi thấy hình bóng người quá cố ở mọi nơi, nhìn xung quanh chỗ nào cũng là kỷ niệm, bao nhiêu kế hoạch dang dở, bao điều dự định sẽ thực hiện cùng nhau.

Hy vọng alb này sẽ giúp họ trở nên mạnh mẽ kiên cường, sẽ sớm quay lại lần nữa với những sản phẩm mới và tâm thế thoải mái, nhẹ nhõm hơn.

Bản thân không phải team giỏi cảm thụ văn học, thậm chí ngày đi học còn toàn cảm thụ lạc đề, nên có lẽ những cảm xúc dưới đây chỉ hoàn toàn là suy diễn.

Trước đó cũng nghe nhiều thuyết âm mưu của chị em bạn dì nên khi nghe bài này tự động liên hệ đến những chuyện chẳng vui vẻ gì đã xảy ra.

Với tôi lời bài hát nghe như những lời ai oán, như những sự trách cứ với người đã ra đi. Những lời vừa thương, vừa giận lại vừa bất lực khi ko thay đổi được gì. Lời bài hát có những câu như được viết từ tận cùng nỗi đau, tận cùng của sự mất mát với đoạn điệp khúc thật sự gây ám ảnh.

Sau gần 6 tháng, tôi tưởng rằng tôi đã ổn đã vượt qua, nhưng thực tế lại chẳng như t nghĩ. Nước mắt cứ rơi mà chẳng cần một lý do cụ thể nào. Luôn miệng nói lần này là lần cuối, lần này sẽ mạnh mẽ để anh đi mà sao khó tới vậy? Tại sao ngày ấy giữa bao idol đẹp trai hơn trên TV tôi lại chon anh, chọn họ. Nếu như không có những ngày hôm ấy thì cũng chẳng có những giọt nước mắt của hôm nay.

Lan man nhiều quá, những điều ban đầu muốn viết mãi chẳng viết ra được, mãi chẳng kết được.

Em nghĩ khi anh chọn ra đi anh không muốn mọi người buồn vì anh đến thế, em nghĩ anh đã cầu chúc những điều tốt đẹp cho tất cả mọi người. Tuy nhiên, nghĩ về việc anh ra đi em vẫn rất đau, em vẫn không thể nhìn thằng vào sự thật. Lại một lần nữa em viết ra để dặn lòng mình phải xếp anh vào góc trái tim, phải nhìn vào hiện tại vào tương lai để mạnh mẽ. Dù cho chẳng dễ dàng gì nhưng họ làm được thì em cũng phải làm được

안녕

아프게 빛나는 별 하나

 

Lan man

Cũng lâu lâu rồi không viết lách ghi chép gì, tất nhiên lý do chủ yếu là lười, một phần nữa là do không đủ tĩnh tâm để hệ thống những dong suy nghĩ lộn xộn thành câu từ tử tế. Thôi để tránh bị lên án là chai lỳ cảm xúc thì cố ngoi lên viết vài câu cho bản thân biết là lười khác với chai.

Continue reading

Trằn trọc

Hậu quả của việc uống hộ trà cho người khác ngoài nguy cơ tăng cân không kiểm soát chính là trằn trọc không ngủ được. Mà thường thì không ngủ được thì bộ não ta sẽ nhảy số liên tục, ti tỉ ý nghĩ liên thiên sẽ nối tiếp nhau. Giãi bày đôi điều cho sinh nhật sắp tới của ai đó vậy, dù chúc tụng từ bây giờ có vẻ vẫn hơi bị sớm.

Continue reading

New Year

Hôm nay là ngày đâu tiên của năm mới Mậu Tuất. Theo thông lệ của người ta vào thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới người ta sẽ nhìn lại nhưng chuyện của năm trước và đặt những hy vọng cho năm mới tới. Giờ dù đã lố mất một ngày rồi nhưng vẫn muốn adua tí cho bằng thiên hạ.

 

Năm qua, mà cũng chẳng phải là mỗi năm qua, tôi đã chẳng còn mấy quan tâm tới các cậu, và tôi đã có quyết định gây hối hận nhất mà chẳng bao giờ tôi thay đổi được,bđó là từ chối đi dem cc của các cậu. Bởi vài năm qua tôi chẳng theo dõi chẳng bạn tâm, chẳng chú ý những sản phẩm của các cậu nên không muốn đầu tư tơi xem cc của các cậu. Thời điểm đó tôi đang có những sự khủng hoảng nhất định, mệt mỏi với mọi thứ xung quanh, do đó Tôi nghĩ rằng có thể một lần khác một cc khác khi tâm trạng t đã tốt hơn, mọi thứ đã dễ dàng hơn, t sẽ đến và tận hưởng. Nhưng cuộc đời quả thật không thể biết trước điều gì, khi tưởng như khó khăn của năm trước đã qua đi, tưởng như sự nghiệp các cậu đang thăng hoa thì scandal ập tới, kéo chàng trai của t xuống bùn. Scandal đó t quyết định không tìm hiểu nên ko thể rõ ngọn ngành nhưng quả thật scandal đó đã dẫn tới một khoảng dừng lớn trong sự nghiệp của cậu ấy. Rồi khi nghe tin các cậu quyết định vượt qua thị phi bước tới, quay lại với người hâm mộ chưa kịp mừng vui bao ngày thì bản tin đau buồn nhất sự nghiệp fangirl xuất hiện. Đó là một ngày bắt đầu như bao ngày bình thường khác nhưng lại kết thúc với vô cùng nhiều nước mắt. T đã khóc một tuần liền như thế, không ít hoặc với một số người đó đã là quá nhiều, nhưng để lặn được sự u sầu vào trong thì t cần nhiều thời gian hơn thế.

Có lẽ t là một kẻ không biết quý trọng hiện tại, bởi khi họ đứng bên nhau thì t chẳng để tâm, tôi tự tin rằng họ sống tốt, sống mạnh mẽ bên người yêu và bạn bè họ, để rồi khi mất mát xảy đến t đã chẳng kịp làm được chi. Sau mất mát đó t mới biét yêu thương trân trọng họ, t tìm lại nhưng sân khấu cũ, những tháng năm tuổi trẻ của những chàng trai ấy để níu kéo hình ảnh một người đã đi xa mãi. Mỗi lần như vậy t lại vô thức rơi nước mắt, những giọt nước mắt hối hận muộn màng.

Ngày mai, những chàng trai của t sẽ cùng nhau bước tiếp, bước thay cho cả người đã khuất. Với t tin này vừa tích cực vừa tiêu cực, vừa mang tới hy vọng vừa tạo ra nỗi buồn. T mừng vì họ đã vượt qua, đã có thể bước tiếp, mừng vì những người còn lại có thể đi được cùng nhau tiếp chặng đường này. Nhưng t vẫn chưa thể vượt qua sự ám ảnh của bản thân mình, không thể hình dung khi chỉ có 4 người mọi thứ sẽ ra sao, t cũng không muốn thấy sân khấu 4 ngươi bởi như thế nghĩa là t phải chấp nhận thực tại rằng số 5 hoàn mỹ đó sẽ không bao giờ tồn tại nữa. T cũng tò mò xen lẫn với những lo lắng, liệu họ sẽ làm thế nào để bù vào khoảng trống người anh em của họ để lại, vũ đạo họ làm ra sao, câu hát họ chia thế nào, liệu họ có thể làm tốt không, liệu rằng họ có thể kiểm soát được cảm xúc của mình trên sân khấu không. T nửa phần mong ngóng ngày mai, vừa mong ngày mai đừng đến. T vừa muốn thấy cách các cậu làm chủ sân khấu, khoả lấp những chỗ trống vừa không muốn thấy khoảng trống khổng lồ ấy. T vừa muốn thấy các cậu mỉm cười hạnh phúc trên sân khấu lại vừa ích kỷ muốn các cậu ôm mãi bóng hình người cũ.

Dù bản thân t có thế nào thì ngày mới vẫn sẽ đến các cậu rồi vẫn chọn cách tiến lên, ai rồi cũng phải trưởng thành.